Hãy để Đức Giêsu dạy đi theo Ngài.
Jos. Vinc. Ngọc Biển
Mỗi khi Mùa Chay về, ấy là lúc chúng ta nghe đây đó văng vẳng
bên tai: hãy đi xưng tội; làm việc lành; bố thí; hy sinh hãm mình và ăn chay để
đền tội.... Tuy nhiên, điều đó cần, nhưng không đủ, nên Mùa Chay vẫn cứ đến rồi
lại đi mà ít làm cho người tín hữu suy tư và quyết định biến đổi con người cũ
là con người ích kỷ, kiêu ngạo, tội lỗi, để mặc lấy con người mới, con người giống
hình ảnh của Đức Giêsu.
Hôm nay, bài Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu biến hình
trên núi Tabor. Sự kiện này mời gọi mỗi chúng ta một phần biết sống những đòi hỏi
của Tin Mừng. Mặt khác cũng cần phải biến đổi để trở nên con người mới thực sự
theo ánh sáng của Tin Mừng, tức là theo thánh ý Thiên Chúa.
1.Ý nghĩa Lời Chúa
Khởi đi từ bài đọc I: trình thuật việc Đức Chúa kêu gọi ông
Abram: "Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi, mà đi tới đất Ta sẽ chỉ
cho ngươi” (St 12, 1). Ông Abram đã sẵn sàng vâng nghe tiếng Chúa truyền, sẵn
sàng từ bỏ cuộc sống yên ổn tại quê nhà, để lên đường đến nơi Chúa sẽ chỉ cho
trong tương lai. Sự ra đi của Abram là một cuộc từ bỏ tiên quyết. Vì thế, Chúa
đã hứa ban cho ông và dòng dõi ông hưng thịnh đến độ trở nên một dân lớn. Ông
được chúc phúc, được vinh quang và trở thành trung gian để chúc phúc cho người
khác cũng như mọi dân tộc trên mặt đất sẽ nhờ ông mà được chúc phúc (x. St 12,
2-3).
Sang bài đọc II: thánh Phaolô mời gọi người môn đệ dấu yêu của
mình là Timôthê hãy bắt chước ngài như chính ngài đã bắt chước Đức Kitô; đồng
thời cũng mời gọi ông cộng tác trên hành trình loan báo Tin Mừng mà thánh nhân
đang loan báo. Lộ trình và kế hoạch đó là của Thiên Chúa đã được tiền định từ
lâu. Khi được chọn và gọi để tham gia vào sứ mạng đến với muôn dân như thế, người
môn đệ phải hiểu, sống và hăng say loan báo về Đấng “ ... đã tiêu diệt thần chết,
và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh bất tử” (2Tm 1, 10).
Cuối cùng là bài Tin Mừng: thánh Mátthêu trình thuật biến cố
Đức Giêsu hiển dung như một sự kiện toàn cho tất cả những gì đã tiên trưng
trong Cựu Ước mà sách Luật và lời các tiên tri đã loan báo.
Hình ảnh của Đức Giêsu sáng chói được hiện lên trong vai trò
là nhân vật chính, nhân vật trung tâm. Ngài hiển dung giữa hai vị đặc biệt có
liên hệ đến mình là Môsê và Êlia. Tại sao lại có sự xuất hiện hy hữu và đặc biệt
này? Thưa! Điều đó dễ hiểu vì:
Môsê là nhà lập luật cho Đạo Dothái. Sự hiện diện của ngài
muốn nói lên rằng: nhiều lần, Đạo luật Môsê báo trước về Đấng Cứu Độ, và hôm
nay Đấng Cứu Độ ấy chính là Đức Giêsu đang xuất hiện. Tiếp theo, ngụ ý rằng, Đức
Giêsu đến thế gian không phải để hủy bỏ Luật cũ, và lập lên một thứ đạo hoàn
toàn mới. Nhưng Ngài đến để bổ sung, hầu cho nó được kiện toàn.
Còn Êlia chính là vị ngôn sứ quan trọng trong thời Cựu Ước.
Sự hiện diện của ông có thể được hiểu là đại diện cho các ngôn sứ. Bởi vì ngài
là người đã gìn giữ và canh tân Luật Môsê. Điều đặc biệt hơn cả nơi tiên tri
Êlia chính là vị tiền hô của Đấng Cứu Thế (x. Ml 3, 23-24).
Sự hiện diện của hai nhân vật điển hình cho thời Cựu Ước có
mặt trong cuộc biến hình của Đức Giêsu muốn nói lên sự gạch nối giữa Cựu Ước và
Tân Ước. Đồng thời qua biến cố này, Đức
Giêsu muốn mặc khải cho các môn đệ về bản tính của mình trong vinh quang, để
các ông đi vào Mầu Nhiệm Ánh Sáng của ơn cứu độ. Vì thế, thật hạnh phúc cho các
ông khi được nếm trải trước giây phút huy hoàng của Nước Trời.
Đây là một trong hàng trăm ngàn phần thưởng mà Đức Giêsu hứa
ban cho những ai bỏ mọi sự mà đi theo Ngài. Vì thế, Phêrô đã thốt lên: “Lạy
Ngài, chúng con ở đây, hay quá! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều,
Ngài một cái, ông Môsê một cái, và ông Êlia một cái” (Mt 17, 4). Khi các ông
còn đang ngây ngất như thế, thì Chúa Cha ban một lời chứng về Người Con yêu quý
của mình; đồng thời cũng mặc khải cho các ông hiểu rằng: muốn được vào vinh
quang thì phải vâng nghe lời Đức Giêsu.
2.Hãy vâng nghe Lời Người
Nếu trước đó, Đức Giêsu đã mời gọi những môn đệ từ bỏ mọi sự
để đi theo mình, đồng thời Ngài cũng đưa
ra khuôn mẫu của người môn đệ cần có là: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính
mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16, 24). Lúc khác, Ngài nhấn mạnh hơn khi
nói: "Ai yêu cha hay yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy. Ai yêu con
trai hay con gái mình hơn Thầy, thì không xứng với Thầy” (Mt 10, 37). Rồi ngài
cũng tiên báo cho các ông biết rằng: “Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù
ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát” (Mt 10, 22).
Những điều kiện mà Đức Giêsu vạch ra và đòi hỏi các môn đệ
đi theo như thế, không phải là một con đường xa lạ đối với Ngài, bởi chính Ngài
đã vâng lời Thiên Chúa để đi trên con đường đau khổ đó hầu cứu chuộc nhân loại.
Vì thế, đã nhiều lần Đức Giêsu tiên báo về cuộc thương khó của mình để các ông
hiểu rõ sứ vụ của thầy và chính các ông sẽ tiếp bước (x. Mt 16, 24). Lời mời gọi
này được Đức Giêsu đưa ra đúng vào thời điểm mà các môn đệ đang tranh nhau chỗ
nhất, nhì trong vương quốc của Ngài, lại có những môn đệ đang so đo tính toán
thiệt hơn, thì có thể sẽ làm cho các ông chùn bước vì phải bước đi theo Thầy
trên hành trình đầy gian nan khốn khổ và chết chóc.
Tuy nhiên, Đức Giêsu đã không để các môn đệ của mình thất vọng,
nên ngay sau khi tiên báo về cuộc thương khó lần thứ nhất, Ngài đã đưa các ông
lên trên núi để biến hình trước mặt các ông, hầu như một động lực nâng đỡ và
khuyến khích họ tiến bước trên con đường khổ giá. Việc Đức Giêsu biến hình là một
lời mời gọi cho các môn đệ: nếu muốn được vào vinh quang thì phải trải qua thập
giá. Muốn tiến tới hạnh phúc vĩnh cửu thì cũng phải biến đổi hình dạng, tức
thay đổi con người cũ trở thành con người mới, trở nên đồng hình đồng dạng với
Đức Giêsu. Qua biến cố này, Đức Giêsu hé mở cho các ông thấy một chút tương lai
của cuộc hành trình ấy.
Nhưng để được như vậy, người môn đệ phải trải qua con đường
tập giá, phải biến đổi.
Ngày hôm nay, Đức Giêsu cũng đang mời gọi mỗi chúng ta đón
nhận cùng một sứ điệp như đã mặc khải cho các môn đệ khi xưa.
3.Một cuộc biến đổi của chúng ta
Thánh Phaolô đã nói với tín hữu Êphêsô: “Anh em phải cởi bỏ
con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa
dối [...] và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo
hình ảnh Thiên Chúa để sống thật sự công chính và thánh thiện” (Ep 4, 22.24).
Thật vậy, chúng ta theo Chúa, là chúng ta phải chấp nhận con đường phiêu lưu, đầy
gian khổ và đôi khi cả cái chết nữa. Chấp nhận biến đổi. Như vậy, người đi theo
Chúa và sống những điều Chúa đòi hỏi phải là những người liều. Liều vì Chúa. Liều
vì sứ mạng. Liều vì Giáo Hội. Chứ không phải liều cách mù quáng, liều vì bị ép
phải liều.
Biến đổi! Lời mời gọi mang tính quyết định. Nếu chúng ta
không biến đổi con người cũ là con người tội lỗi như: tham, sân, si, của bản
năng con người, thì chúng ta chẳng khác gì dòng sông không chảy, một cái ao tù
được tạo thành ngay trong tâm hồn cố chấp không chịu biến đổi.
Tuy nhiên, nói biến đổi thì dễ lắm, nhưng khi thực sự quan
tâm mới thấy là khó.
Trong đời sống thực tế, chúng ta vẫn thấy đây đó có nhiều
người hô hào canh tân, đổi mới, cách mạng, nhưng là thứ biến đổi mù quáng, nhằm
tôn thờ khoái lạc, coi trọng tiền bạc, thượng tôn quyền thế, và đề cao những thứ
hạnh phúc nhất thời, tạm bợ. Họ sẵn sàng bỏ qua hay coi thường sự hy sinh, nhẫn
nại, khiêm nhường... Canh tân như vậy thì không những không đem lại cho con người
hạnh phúc, mà lại mở đường đưa con người vào chốn diệt vong. Canh tân như thế
chính là canh tân, hy sinh theo kiểu Biệt Phái, chứ không theo cung cách và đòi
hỏi của Tin Mừng.
Trong đời sống đạo hiện nay nơi chúng ta, hẳn mỗi người
không lạ gì khi vẫn thấy đây đó những người luôn tự hào, can đảm cũng như sẵn
sàng vác thánh giá cho cả làng, nhưng thánh giá của chính mình thì đè đầu ấn cổ
và bắt người khác vác thay. Hy sinh như thế là hy sinh người khác chứ không phải
hy sinh chính mình. Lại có những người hy sinh giả tạo mà Đức Hồng y Fx. Nguyễn
Văn Thuận đã nói đến trong sách Đường Hy Vọng: “Trong một cuộc hành hương long
trọng, nghìn vạn người tham gia, ai cũng muốn vác thánh giá đi tiên phong.
Nhưng trong cuộc hành hương của mỗi ngày, mấy ai sẵn lòng vác thánh giá của
mình? Anh hùng thinh lặng khó lắm!” (ĐHV số 171).
Biến đổi giả tạo hay ngụy trang như vậy thì chẳng khác gì
“đánh bùn sang ao”, thậm chí còn tệ hơn. Họ hô hào cách mạng người khác, chứ bản
thân thì không hề thay đổi. Những người như thế được ví như: “Thay quần, thay
áo, thay hơi, thay dáng, thay dấp, mà người chẳng thay” (Ca dao). Những chuyện
“đao to búa lớn” được cất lên hiệu triệu để làm cho con người, cuộc sống, xã hội
được tốt hơn, nhưng trên thực tế không biết bao lần nhân loại đã phải đau đớn
mà nhận định rằng: “thay đổi kiểu đó thì chẳng khác gì ‘treo đầu dê, bán thịt
chó’”, hay “cái đầu thì không thay đổi mà chỉ ngồi bẻ mấy đốt ngón tay”.
Biến đổi và canh tân mà sứ điệp Lời Chúa hôm nay muốn chúng
ta thi hành chính là: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá
mình mà theo” (Mt 16, 24). Đòi hỏi này rất khó đáp ứng! Tuy nhiên, con đường
này là con đường dẫn đến hạnh phúc, bình an và hoan lạc.
Điều quan trọng là ta “thay thái độ để đổi cuộc đời” và phải
hiểu rằng: thử thách gian khổ là "giấy phép theo Chúa" để hưởng hạnh
phúc hân hoan với Chúa: "Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thánh
giá..." . Sống được như thế, thì trong mọi hoàn cảnh, mọi biến cố chúng ta
đều: "loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại".
Như vậy, Mùa Chay, Giáo Hội mời gọi con cái mình hãy xé lòng
chứ đừng xé áo. Hãy để Đức Giêsu dạy làm một cuộc cách mạng biến đổi cái cũ là
tội lỗi, ích kỷ, tham lam, kiêu ngạo... hầu trở thành một con người mới với nhiều
hoa thơm nhân đức như: hy sinh, từ bỏ, khiêm nhường, dấn thân, liên đới và bao
dung...
Lạy Chúa, xin cho chúng con được ơn biến đổi và canh tân.
Xin tăng thêm niềm tin cho chúng con để chúng con can đảm bước theo Chúa cho trọn
cuộc đời, hầu qua đau khổ, chúng con được tiến vào vinh quang Nước Trời. Amen.

No comments:
Post a Comment