Showing posts with label Suy Niệm Tin Mừng. Show all posts
Showing posts with label Suy Niệm Tin Mừng. Show all posts

Sunday, June 29, 2014

CHỈ MỘT CHÚA, MỘT ĐỨC TIN

“Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” (Mt 16,16)

Suy niệm: Một trong những đề tài ưa thích của nhà danh hoạ El Greco (En wGrê-cô) là trình bày hai thánh Phê-rô và Phao-lô như hai nhân vật hết sức đối nghịch nhau đứng chung trong một bức tranh. Quả thực trong Tân Ước nhiều chỗ cho thấy hai ngài có nhiều khác biệt, thậm chí chống đối nhau gay gắt, trong tính cách cá nhân cũng như trong đường lối loan báo Tin Mừng, chẳng hạn thánh Phao-lô đã từng lớn tiếng chỉ trích thái độ nhân nhượng của thánh Phê-rô trước những người Do-thái chủ trương bắt các Ki-tô hữu phải giữ luật Mô-sê, cụ thể là phải chịu phép cắt bì (x. Gl 2,11-14). Thế nhưng hai ngài lại có một điểm chung nổi bật, đó là tình yêu đến độ say mê dành cho Đức Ki-tô. Đối với thánh Phao-lô, Đức Ki-tô là tất cả, là lẽ sống (Pl 1,21; 3,8); còn thánh Phê-rô thì bộc bạch: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời” (Ga 6,68). Chính nhờ điểm chung này mà các ngài trở thành hai trụ cột xây dựng Giáo hội hiệp nhất cùng tuyên xưng “một Chúa, một Đức Tin, một phép rửa” (Ep 4,5).

Tuesday, June 24, 2014

Em này rồi sẽ ra sao?

Lời Chúa: Lc 1, 57-66.80

Tới ngày mãn nguyệt khai hoa, bà Êlisabét sinh hạ một con trai. Nghe biết Chúa đã quá thương bà như vậy, láng giềng và thân thích đều chia vui với bà.
Khi con trẻ được tám ngày, họ đến làm phép cắt bì, và tính lấy tên cha là Dacaria mà đặt cho em. Nhưng bà mẹ lên tiếng nói: “Không, phải đặt tên cháu là Gioan”. Họ bảo bà: “Trong họ hàng của bà, chẳng ai có tên như vậy cả”. Rồi họ làm hiệu hỏi người cha, xem ông muốn đặt tên cho em bé là gì. Ông xin một tấm bảng nhỏ và viết: “Tên cháu là Gioan”. Ai nấy đều bỡ ngỡ. Ngay lúc ấy, miệng lưỡi ông lại mở ra, ông nói được, và chúc tụng Thiên Chúa. Láng giềng ai nấy đều kinh sợ. Và các sự việc ấy được đồn ra khắp miền núi Giuđê. Ai nghe cũng để tâm suy nghĩ và tự hỏi: “Ðứa trẻ này rồi ra sẽ thế nào đây?” Và quả thật có bàn tay Chúa phù hộ em.
Cậu bé càng lớn lên thì tinh thần càng vững mạnh. Cậu sống trong hoang địa cho đến ngày ra mắt dân Ítraen.

Monday, June 23, 2014

Lấy xà ra khỏi mắt

Lời Chúa: Mt 7, 1-5

Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, vì anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy; và anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong cho anh em đấu ấy.  Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của mình thì lại không để ý tới? Sao anh lại nói với người anh em: “Hãy để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt bạn”, trong khi có cả một cái xà trong con mắt anh? Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt anh trước đã, rồi anh sẽ thấy rõ, để lấy cái rác ra khỏi mắt người anh em.”

Saturday, June 21, 2014

KHÔNG THỂ CHỌN CẢ HAI

“Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.” (Mt 6,24)

Suy niệm: Có những giá trị có thể cùng tồn tại, không loại trừ nhau: tình bạn có thể song hành với tình yêu; người ta có thể xây dựng gia đình hạnh phúc đồng thời dấn thân cho sự nghiệp. Nhưng Thiên Chúa và Tiền Của (viết hoa) thì không, không đội trời chung! Tiền Của là của cải vật chất, và sâu xa hơn là lòng tham lam, đam mê hưởng thụ, là hiện thân của Sa-tan, kẻ không bao giờ ngủ yên nhưng luôn luôn chống đối Thiên Chúa và xúi giục con người chống đối Ngài. Những ai muốn làm môn đệ Chúa Ki-tô, không thể chọn cả hai, không thể “hai lòng”. Lòng tham lam hưởng thụ khiến người ta quyến luyến với Tiền Của đến mức trở thành “nghiện”, và do đó không còn tự do để thờ phượng Thiên Chúa nữa. Vì thế mà Chúa Giê-su cũng nói: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa” (Mt 19,24).

Wednesday, June 18, 2014

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT XII TN ( A) LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ ( Ga 6, 51-58) MÁU CHÂU BÁU !

Vâng, kính thưa quý vị, thưa các bạn, thường tình có xung đột , thì sẽ có đổ máu. Vì máu chính là sự sống, muốn cướp lấy sự sống của người khác, thì làm cho họ đổ máu. Ai cũng biết máu là dung dịch cần thiết, duy nhất trong cơ thể của con người, làm cho họ sống, không có thứ dung dịch khác để thay thế dung dịch máu. Như vậy ,có thể hiểu không có gì thay thế sự sống. Rõ ràng, đến đây chúng ta thấy sự tạo thành con người cho có sự sống thật là kỳ diệu, thật là kỳ công của Thiên Chúa. Nếu không có máu trong cơ thể con người, thì không gọi là người sống, mà gọi là người chết. Vậy, có thể định nghĩa : “ chết “ là cơ thể không còn máu. Lúc đó, cơ thể người ta, không bằng những bức tượng thạch cao, hoặc đá, vì nó sẽ ươn thối, vì toàn bộ cơ thể con người là những tế bào được “nuôi “bằng máu.

Thông ban sự sống thần linh (Suy niệm Tin Mừng Gioan (6, 51-58) trích đọc vào Lễ kính Mình Máu thánh Chúa.)

Mekong là một trong 12 con sông lớn nhất thế giới, với chiều dài 4.800 km, phát xuất từ Tây Tạng, chạy dọc theo suốt chiều dài của tỉnh Vân Nam (Trung Quốc), qua Myanma, Thái Lan, Lào, Cambodia, Việt Nam và cuối cùng hoà nhập với biển Đông, đem lại sự sống cho tôm cá, làm tốt tươi các loài thảo mộc, tưới xanh ruộng đồng, đem lại lương thực nuôi sống hàng triệu cư dân thuộc nhiều quốc gia nằm trong lưu vực của nó.

Sự sống thần linh, tức sự sống của Thiên Chúa Ba Ngôi, một sự sống tuyệt vời và miên viễn, cũng tuôn chảy dạt dào, không ngừng không nghỉ như một dòng sông không bao giờ vơi cạn và sự sống ấy được thông ban cho vô vàn tín hữu khắp nơi.

Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su dạy cho biết sự sống thần linh bắt nguồn từ Chúa Cha: “Chúa Cha là Đấng hằng sống” (Gioan 6,57) và sự sống từ Chúa Cha được thông ban cho Chúa Con cũng như Chúa Thánh Thần: “Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha.” (Gioan 6, 57). Thế là nơi Ba Ngôi, sự sống được tuôn ban dồi dào sung mãn như nước đầu nguồn của một dòng sông cả.

Như nước sông Mekong không tụ lại ở đầu nguồn nhưng tuôn đổ chan hòa xuống vùng hạ lưu, sự sống của Ba Ngôi Thiên Chúa cũng không dừng lại nơi Ba Ngôi nhưng tiếp tục thông ban dồi dào cho nhân loại.

Wednesday, June 4, 2014

Xin Cha gìn giữ họ (4.6.2014 – Thứ tư Tuần 7 Phục sinh)

Lời Chúa: Ga 17, 11b-19

Khi ấy, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện rằng: “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con, để họ nên một như chúng ta. Khi còn ở với họ, con đã gìn giữ họ trong danh Cha mà Cha đã ban cho con. Con đã canh giữ, và không một ai trong họ phải hư mất, trừ đứa con hư hỏng, để ứng nghiệm lời Kinh Thánh. Bây giờ, con đến cùng Cha, và con nói những điều này lúc còn ở thế gian, để họ được hưởng trọn vẹn niềm vui của con. Con đã truyền lại cho họ lời của Cha, và thế gian đã ghét họ, vì họ không thuộc về thế gian, cũng như con đây không thuộc về thế gian. Con không xin Cha cất họ khỏi thế gian, nhưng xin Cha gìn giữ họ khỏi ác thần. Họ không thuộc về thế gian cũng như con đây không thuộc về thế gian. Xin Cha lấy sự thật mà thánh hiến họ. Lời Cha là sự thật. Như Cha đã sai con đến thế gian, thì con cũng sai họ đến thế gian. Vì họ, con xin thánh hiến chính mình con, để nhờ sự thật, họ cũng được thánh hiến”.

Thursday, May 22, 2014

Yêu thương nhau như Thầy (23.5.2014 – Thứ sáu Tuần 5 Phục sinh)

Lời Chúa: Ga 15, 12-17

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết. Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.”

Saturday, April 26, 2014

HÃY NHÌN XEM (27.4.2014 – Chúa nhật 2 Phục Sinh, Năm A - Kính Lòng thương xót của Chúa)

Lời Chúa: Ga 20, 19-31

Chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Chúc anh em được bình an!”  Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.
Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.”
Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tôma, cũng gọi là Ðiđymô, không ở với các ông khi Ðức Giêsu đến. các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tôma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.”
Tám ngày sau, các môn đệ Ðức Giêsu lại có mặt trong nhà, có cả ông Tôma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Ðức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: “Chúc anh em được bình an.” Rồi Người bảo Tôma: “Ðặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Ðưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Ðừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”  Ông Tôma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Ðức Giêsu bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”
Ðức Giêsu đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này. Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Ðức Giêsu là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.

Saturday, April 19, 2014

ÔNG ĐÃ THẤY VÀ ĐÃ TIN

Lời Chúa: Ga 20, 1-9

Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. Bà liền chạy về gặp ông Simon Phêrô và người môn đệ Ðức Giêsu thương mến. Bà nói: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”
Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. Ông Simon Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Ðức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Ðức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết.

TIN YÊU CHÚA ĐỂ CHU TOÀN SỨ VỤ LOAN BÁO TIN MỪNG

HIỆP SỐNG TIN MỪNG ĐÊM VỌNG PHỤC SINH A

St 1,1.26-31a ; Xh 14,15-15,1a ; Ed 36,16-17a.18-28 ; Rm 6,3-11 ; Mt 28,1-10


I. HỌC LỜI CHÚA

1. TIN MỪNG: Mt 28,1-10

 (1) Sau ngày sa-bát, khi ngày Thứ Nhất trong tuần vừa ló dạng, bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác tên là Ma-ri-a, đi viếng mộ. (2) Và kìa, đất rung chuyển dữ dội, Thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên. (3) Diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết. (4) Thấy người, lính canh khiếp sợ, run rẩy và hóa ra như chết. (5) Thiên thần lên tiếng bảo các phụ nữ: “Phần các bà, các bà đừng sợ ! Tôi biết các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh. (6) Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, (7) rồi mau về nói với môn đệ Người như thế này: “Người đã trỗi dậy từ cõi chết, và kìa Người đi Ga-li-lê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người. Đấy, tôi xin nói cho các bà hay”. (8) Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi, nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay. (9) Và kìa Đức Giê-su đón gặp các bà và nói: “Chào chị em !” Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người. (10) Bấy giờ Đức Giê-su nói với các bà: “Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó”.

Thursday, April 17, 2014

CHÚA ĐÃ SỐNG LẠI THẬT RỒI

Lm. Carôlô Hồ Bạc Xái

I. Dẫn vào Thánh lễ

"Chúa đã sống lại !" Thánh Phêrô, Thánh Gioan, Thánh Phaolô và tất cả các tông đồ khác đều hô vang Tin Mừng ấy. Tiếng hô ấy vẫn còn vang mãi trong Giáo Hội sơ khai và các thế hệ kitô hữu, để biểu lộ niềm tin của Giáo Hội và kêu mời mọi người hy vọng. Hy vọng, bởi vì cho dù mọi vẻ bề ngoài có thể ngược hẳn lại, cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, cuộc đời vẫn có hồi kết thúc, nhưng đau khổ không phải là số phận, cái chết không phải là tiếng nói cuối cùng.

Nếu Ðức Giêsu đã trở thành Ðấng hằng sống, và nếu chúng ta đã được Ngài ban cho sự sống đời đời, thì tại sao chúng ta còn hoang mang, sợ sệt, chán nản trước những gian khổ đời này ?

Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa cho chúng ta vững tin vào việc Chúa sống lại, và làm chứng cho Tin Mừng của Ngài trong thế giới hôm nay.

Tuesday, April 1, 2014

Nối kết với Chúa Giê-su là Nguồn ban Sự Sống

(Suy niệm Tin Mừng Gioan (Ga 11,3-7.17.20-27.33-45) trích đọc vào Chúa Nhật 5 mùa chay)

Sự sống vô cùng quý báu

Mạng sống hơn đống vàng. “Thà là một con chó (đang) sống còn hơn là một con sư tử chết.” (Giảng Viên 9, 4)
Ai cũng  khao khát được sống và đây là khát vọng mãnh liệt nhất trong đời người. Nếu thị trường có bán thuốc trường sinh, thì người ta sẽ tranh nhau mua cho bằng được với bất cứ giá nào.

Monday, March 31, 2014

Suy niệm Tin Mừng Thứ Hai T.IV Mùa Chay: NGƯỜI CHA- VIÊN SĨ QUAN NÊU GƯƠNG SÁNG CHO BẬC CHA MẸ TRONG VIỆC YÊU THƯƠNG CON CÁI VÀ SỐNG ĐỨC TIN (Ga 4,43-54)

Người cha - một viên chức sĩ quan trong trình thuật Tin Mừng vừa nghe thật đáng khâm phục, ít ở hai điểm nổi bật, đáng để cho ta noi theo.

1. Thứ nhất là người cha mẫu mực về trách nhiệm yêu thương con.

Thấy con trọng bệnh gần chết, ông đã chạy chữa mọi cách, tốn bao nhiêu tiền của song kết cục đều bất lực.

Ông chỉ còn biết hy vọng vào Chúa Giêsu.

Để đến với Chúa ông phải vượt qua nhiều thành kiến. Ông là người lương dân và trong con mắt người Do Thái giáo, ông thuộc quân tội lỗi, cấm tiếp xúc, bởi ai tiếp xúc đụng chạm đến quân tội lỗi thì bị ô uế, mắc tội.

Saturday, March 29, 2014

Tự hào và khinh người (29.3.2014 – Thứ bảy Tuần 3 Mùa Chay)

Lời Chúa: Lc 18, 9-14

Khi ấy, Đức Giêsu kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pharisêu, còn người kia làm nghề thu thuế. Người Pharisêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: “Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.” Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.” Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên.”

Friday, March 28, 2014

Kiêu ngạo & khiêm nhường

Thứ Bảy Tuần III Mùa Chay
Lời Chúa:  Lc 18,9-14

9 Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những người hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: 10 "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. 11 Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: 'Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; 12 tôi ăn chay mỗi tuần hai lần, và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi'. 13 Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà nguyện rằng: 'Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội'. 14 Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống; và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".

"Tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống; và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên." (Lc 18,14)

Mừng vui lên hỡi khắp miền dương thế Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật IV Mùa Chay – năm A (Ga 9,1-41)

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Bước vào Chúa nhật  IV Mùa Chay (Lætare), Phụng Vụ của Giáo hội đang từ màu tím chuyển sang màu hồng, màu của bình minh, đánh dấu nửa chặng đường sám hối, nay Giáo hội tạm dừng để chuẩn bị tốt hơn niềm vui Phục Sinh, nghỉ để nhìn lại những gì ta đã làm trong ba tuần đầu của Mùa Chay, lấy thêm can đảm bước tiếp những chặng đường tới.

"Mừng vui lên, Giê-ru-sa-lem ! Tề tựu cả về đây, hỡi những ai hằng mến yêu Thành ! Các bạn đang sầu khổ, nào hớn hở vui mừng và hân hoan tận hưởng, nguồn an ủi chứa chan." (Ca nhập lễ) Hay lời của Thánh vịnh gia : "Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi : Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa. Vui lên nào…... ". Những lời trên diễn tả niềm vui ngập tràn và thiêng thánh. Giáo hội chúc mừng con cái mình đã hăng hái đi được nửa hành trình của Mùa Chay Thánh. Làm sao không thể không vui không mừng được. Mừng vui lên, hỡi những người trước kia ở trong sầu khổ, " Cùng Giê-ru-sa-lem khấp khởi mừng… được Thành Ðô cho hưởng trọn nguồn an ủi, được thoả thích nếm mùi sung mãn vinh quang…đón nhận dồi dào ơn an ủi …" (Is 66,10-11).

Thursday, March 27, 2014

Điều răn đứng đầu (28.3.2014 – Thứ sáu Tuần 3 Mùa Chay)

Lời Chúa: Mc 12, 28b-34

Khi ấy, có một người trong nhóm Kinh sư tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng:“Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng đầu?” Đức Giêsu trả lời: “Điều răn đứng đầu là: Nghe đây, hỡi Ítraen, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, với tất cả trái tim ngươi, tất cả linh hồn ngươi, tất cả trí tuệ ngươi, tất cả sức lực ngươi. Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu mến người thân cận với ngươi như chính mình ngươi. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn nhũng điều răn đó.” Ông kinh sư nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.” Đức Giêsu thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.

Mừng vui lên hỡi khắp miền dương thế Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật IV Mùa Chay – năm A (Ga 9,1-41)

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Bước vào Chúa nhật  IV Mùa Chay (Lætare), Phụng Vụ của Giáo hội đang từ màu tím chuyển sang màu hồng, màu của bình minh, đánh dấu nửa chặng đường sám hối, nay Giáo hội tạm dừng để chuẩn bị tốt hơn niềm vui Phục Sinh, nghỉ để nhìn lại những gì ta đã làm trong ba tuần đầu của Mùa Chay, lấy thêm can đảm bước tiếp những chặng đường tới.

"Mừng vui lên, Giê-ru-sa-lem ! Tề tựu cả về đây, hỡi những ai hằng mến yêu Thành ! Các bạn đang sầu khổ, nào hớn hở vui mừng và hân hoan tận hưởng, nguồn an ủi chứa chan." (Ca nhập lễ)  Hay lời của Thánh vịnh gia : "Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi : Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa. Vui lên nào…... ". Những lời trên diễn tả niềm vui ngập tràn và thiêng thánh. Giáo hội chúc mừng con cái mình đã hăng hái đi được nửa hành trình của Mùa Chay Thánh. Làm sao không thể không vui không mừng được. Mừng vui lên, hỡi những người trước kia ở trong sầu khổ, " Cùng Giê-ru-sa-lem khấp khởi mừng… được Thành Ðô cho hưởng trọn nguồn an ủi, được thoả thích nếm mùi sung mãn vinh quang…đón nhận dồi dào ơn an ủi …" (Is 66,10-11).

Sunday, March 23, 2014

Băng qua giữa họ mà đi (24.3.2014 – Thứ hai Tuần 3 Mùa Chay)

Lời Chúa: Lc 4, 24-30

Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận nơi quê nhà của mình. Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: vào thời ông Êlia, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Israel; thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Sarepta miền Siđôn. Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Êlisa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Israel, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Naaman, người xứ Syria thôi.” Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành - thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.